Chuyển đến nội dung chính

"Nếu mình không thể quên thôi thì đừng quên"

 

Em tự nhủ lòng nỗi buồn nào rồi cũng sẽ qua, con người rồi cũng đổi thay để thích nghi với những niềm vui mới. Nhưng em nhận ra rằng. Chẳng có nỗi buồn nào biến mất, chỉ là chúng ta tạm quên nó trước những bộn bề của cuộc sống, tạm quên trước những áp lực lo toan.

Rồi khi màn đêm buông xuống, yên ắng tĩnh mịch trong căn phòng bao lấy em, đó cũng là khi em biết mình chưa từng thật sự hưởng thụ một niềm vui trọn vẹn. Em vẫn buồn đấy thôi, vẫn hoài đau lòng đấy thôi, vẫn cứ nhớ anh đấy thôi nhưng nỗi đau của một người trưởng thành không giống với những người còn trẻ. Dẫu buồn dẫu đau, nhưng họ không gục ngã, nhưng họ không tạm quên mình là ai để đối diện, nhưng họ không chôn vùi bản thân vào nỗi buồn đó dài lâu. Mà họ, họ sống cùng với nỗi buồn. 

Mỗi một sớm mai thức dậy, em ước mình trở về những năm tháng qua. Những ngày dại khờ rụt rè bên anh. Dù chẳng biết sẽ đi đến đâu, nhưng ta vẫn cứ ôm lấy nhau chẳng màn dòng đời tấp nập. Em ước mình hoài nhỏ bé, em ước mình không biết đến thế giới ngoài kia. Thế thì lòng em sẽ mãi an yên trước giông tố cạm bẫy cuộc đời. Thế thì em sẽ không vụt mất. Vụt mất anh.

"Nếu mình không thể quên, thôi thì đừng quên". 



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chàng Trai Bên Bạn Năm 17 Tuổi

Bây giờ là đúng 5 giờ sáng mình viết bài này. Có lẽ đến hôm nay mình mới có thể viết ra những dòng này về em một cách bình tĩnh nhất.  Mình và cậu đã từng là người yêu của nhau tuy khoảng thời gian không lâu, nhưng chính cậu là người đã thay đổi cuộc đời mình, thay đổi nhiều lắm. Trước đó mình đã có những mối quan hệ không đâu vào đâu, cậu đã đến và làm cho mình cảm thấy mọi thứ như tươi mới hơn một lần nữa.  Chúng mình quen nhau một cách thầm lặng vì một vài lí do, mình rất tôn trọng vì mình nghĩ mối quan hệ công khai hay không công khai gì cũng được cả, quan trọng là sự tin tưởng của cả hai. Bởi những người quen công khai vẫn có thể lừa dối nhau được kia mà.  Ngày đầu tiên chúng mình hẹn hò vui lắm, thật sự mình chưa từng nghĩ có ngày được ngồi cạnh cậu thế này, được nhìn cậu một cách trực tiếp chứ không phải những lúc mình hay lén nhìn khi còn chưa quen nhau. Và đó cũng là lần đầu cậu hôn mình. Tới bây giờ mình vẫn còn nhớ rất rõ khoảnh khắc đó, cái kh...

Tôi Đã Có Một Thanh Xuân Như Thế

11.07.2020 Tôi đã ra trường thật rồi! Cái ngày mà tôi hằng mong ước nó đến thật mau. Cuối cùng nó cũng đến rồi này! Nhưng lòng tôi liệu có muốn như thế?! Tôi đã luôn nghĩ rằng tuổi học trò của mình sẽ kết thúc một cách vô nghĩa. Chẳng tiệc tùng hay những bức ảnh chụp chung, chẳng ''cùng nhau đóng băng'' rồi khóc lóc như một trò đùa. Bởi lớp tôi ấy mà, chả đoàn kết như mọi người hay nghĩ. Vậy mà chẳng ngờ được có một ngày những điều đó lại đánh dấu cho một kết thúc đầy ý nghĩa với tôi.  Và tựa như vận tốc rơi của cánh hoa anh đào, nó đến thật nhanh và muộn màng nhưng tôi cuối cùng cũng đã bắt kịp và kết nên một thanh xuân đáng nhớ. Thanh xuân của tôi - một bức tranh được họa bằng những nét vui, buồn, tan, hợp. Người ta nói rằng trên đời này chẳng có ai hợp tính ai, chẳng qua vì yêu thương nên chúng ta nhường nhịn nhau, chúng ta thay đổi vì nhau. Và đúng là như thế, 22 con người lớp tôi, mỗi người một cá tính mạnh mẽ, suy nghĩ khác biệt, cách sống cũng khác nhau. N...